Một đêm cứ thế mà lặng lẽ trôi, nắng vàng lại chiếu, gió lại phiêu diêu, tuyết dương lại hoá tinh khôi, thác nước thì...vẫn cứ đổ chẳng quản ngày đêm.
Nơi mỏm đá ở giữa thác nước, có chàng thiếu niên nằm sõng soài ra mà ngủ, nắng chiếu đến chứa chan cũng chẳng thèm mở mắt, ve kêu đến diên dại cũng chẳng thèm giương tai. Có lẽ cả thế gian này hiện tại, chẳng ai kéo được hắn khỏi giấc mộng đẹp đẽ này.
Kiếm Thần chực chờ giương kiếm, khinh thường mà nhìn, khinh thường cái ánh mắt đầy phẫn nộ, khinh thường cái âm thanh rít gào tuyệt vọng của ma chủ kia. Nó chỉ có thể làm vậy, bởi Kiếm Thần chỉ cho nó làm vậy. Thủy Kiếm sắc bén, giữa trập trùng đen tối lại chẳng thiếu điều chói chang, lam sắc quang mang bộc phát, tùy thời chém thẳng. Kiếm cuối này, chính là minh chứng cho khát vọng trường tồn của nhân tộc, kết thúc ngàn năm khổ đau vì ma triều xâm lấn, cũng là Kiếm Thủy Môn hoàn thành chân mệnh cao cả của mình. Kiếm Thần khẽ cười, cười đến...hèn mọn.
- Ngươi chết được...
Còn chưa nói hết câu, chợt nơi miệng Kiếm Thần, có cái gì đầy lông lá bò qua.
Ma chủ bỗng nhiên tan biến, cảnh tượng đầy thiết huyết kia cũng tan biến. Còn Kiếm Thần đại nhân nay đang nằm trên mỏm đá, vội mở mắt, kéo cái thứ đầy lông lá đang ngó ngoáy trên miệng mình xuống, có chút tiếc rẻ mà lau đi dãi dớt còn vương bên khoé miệng.
Huỳnh Chấn Vũ vừa sáng ra đã mang một thân bực tức, nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuong-tu-tan/2047354/chuong-170.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.