Dạ Trạch phủ đầy sương độc bỗng nhiên có động, vẫn là tiếng bọt nước sôi trào nổ vang nhưng bên bờ đã có thêm một bóng người đang cẩn thận mà dò xét.
Duệ Tuân mắt nhíu lại, đã gần tới mức này nên hắn đã có thể mơ hồ nhìn ra nông sâu của Dạ Trạch. Duệ Tuân hít sâu một hơi, nhưng ngay lập tức phải điều chỉnh lại hơi thở, đang đứng trong sương độc, hô hấp lệch nhịp như thế chỉ có chết.
Có điều, cảnh tượng trước mắt này, khó mà để tưởng tượng. Duệ Tuân cũng không ngoại lệ.
Giữa đầm nước đen tối đang sôi trào, lạ thay lại kì dị xuất hiện động nước, rộng tới cả trượng, trông như một cái miệng khổng lồ muốn cắn nuốt tất cả không gian.
Duệ Tuân tay cầm chặt Thủy Kiếm, lam quang sáng thêm một tầng. Hắn mơ hồ hiểu ra, vì sao Kim Đắc mất đi liên lạc. Bằng mắt thường cũng có thể nhìn ra, không gian bên trong cái hố đó có vấn đề.
Một vấn đề đáng sợ.
Kim Đắc chắc đã vào trong đó rồi.
Không gian bên trên bị bóp méo, sương độc theo đó cũng vặn vẹo cuộn trào theo quỹ tích bất định. Từ sâu trong hố đen, khí tức điên cuồng cùng khủng bố dồn nén lại như sắp sửa tuôn trào đến nơi.
Dạ Trạch rộng tới mấy trăm trượng cũng không chỉ vỏn vẹn có một cái, hố đen nhiều vô số kể, phân tán một cách vô định. Cả cái đầm rộng lớn nay giống như một bát sen đen kịt đã chẳng còn hạt nào ở trên.
Bên tai chợt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuong-tu-tan/2047317/chuong-133.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.