Thích Nam Kha nói không sai, Tiểu Vương gia bị bắt giam vào ngục.
Loảng xoảng.
Cửa sắt đóng lại, trong ngục giam vừa ẩm thấp vừa bẩn thỉu, một con chuột lủi qua mép tường, dọa Đậu Đinh sợ đến thét cả lên.
Đỗ Từ ngược lại không hề sợ hãi. Y đen mặt nhìn lính canh ngục, lạnh lùng hỏi “Các ngươi thật sự muốn nhốt bản vương ở đây?”
“Ồ, vẫn còn giả vờ sao?” Tên lính canh kia nói “Tiểu Vương gia đang ở Vương thành ăn ngon ngủ kĩ, chạy đến đây làm gì? Còn bắt thổ phỉ? Ăn no rửng mỡ à? Đại nhân nhà ta đã nói rồi, Tiểu Vương gia không được phép thì không thể tự ý rời khỏi Vương thành, trong trường hợp ngài ấy thật sự được Bệ hạ hạ chỉ cho ra ngoài, thế thì cũng phải tiền hô hậu ủng, chứ sao lại chỉ có hai người các ngươi được? Lúc ấy quan viên dọc đường đi cũng sẽ tự khắc đến báo trước với chúng ta một tiếng!”
Tên lính canh càng nói càng thấy mình có lý, lắc lắc chìa khóa trong tay “Ta thấy ngươi tuổi không lớn lắm, ngoại hình cũng đoan trang, không ngờ lại ngu xuẩn đến mức đi mạo danh Tiểu Vương gia? Có biết đây là tội mất đầu không?”
Đậu Đinh tức đến đỏ cả mắt “Đây chính là Tiểu Vương gia! Chúng ta có chứng cứ! Ngươi hãy nhìn ngọc bài này đi!”
Lính canh thì làm sao biết phân biệt ngọc bài, thế nên hắn chỉ ngó lơ đáp “Loại vật này, ai biết các ngươi làm giả ở đâu? Đúng là sợ sống lâu quá đây mà!”
Xong hắn uống một hớp rượu, lắc đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuong-quan-khi-nao-toi-cuoi-ta/1354875/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.