Từ Anh hôm nay xin nghỉ cả ngày để tâm hồn được thư giãn và cũng là để chuẩn bị cho cuộc hẹn quan trọng tối nay. Cô cũng không biết thông tin Tùy Phong đưa ra có chính xác không, cũng không biết người mà Tùy Phong nói đến có phải là người mà cô cần tìm hay không.Cô chỉ biết rằng cô nhất định phải gặp cậu bạn ấy bằng mọi giá, phải đối mặt với hiện thực trước mắt, để có thể nhẹ lòng, thở phào mà cười vui vẻ. Ừ, cậu ấy vẫn sống tốt và còn theo đuổi cô gái của đời mình, quan trọng hơn là cô ấy vô cùng tốt.
Giam mình trong căn phòng với những bài nhạc đầy tâm trạng, Từ Anh vẽ lại trong đầu những gì thuộc về quá khứ của hai người. Ngày đầu họ biết nhau, giữa vỉa hè đầy nắng và gió, một con nhóc đưa mắt thèm thuồng nhìn về phía tủ bánh, tay ôm bụng xuýt xoa vì đói. Cô lúc ấy, dơ bẩn, lấm lem, không một ai thèm để mắt tới hay đơn giản là hỏi han vài câu. Nhưng cậu thì khác, cậu đã không ngại bộ dạng của cô, sẵn sàng đem những đồng tiền lẻ mới kiếm được do bán vé số, mua ngay cho cô một ổ bánh mì chống đói. Cậu đến bên cô lúc đấy chẳng khác nào chiếc phao cứu sinh, đem cho cô cảm giác an toàn giữa vỉa hè đầy những mối nguy đang rình rập.
Nghịch cảnh! Phải rồi, hai người họ lạc nhau khi ấy là do ý trời. Họ có duyên nhưng không phận, gặp bất ngờ rồi vội vã chia xa. Ông trời chia cách họ, cốt mong họ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuong-phung-co-chac-la-hanh-phuc/108508/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.