" Gió nói với em anh đã đi xa lắm...nhưng em muốn anh chính miệng nói với em cơ!"
Tan làm, Từ Anh đến bãi đỗ xe như đã hẹn. Rốt cuộc có chuyện gì mà không tiện nói trong công ti, ngoại trừ chuyện đó ra thì....
- Này, Nghiêm Từ Anh!
Cô quay lại nhíu mày, giọng xen chút bực bội:
- Làm ơn đừng có lôi cả họ lẫn tên của tôi ra mà gọi có được không vậy? Thật không lịch sự chút nào!
- Tôi thích! Cô cấm được à?
Từ Anh mệt mỏi cả ngày hôm nay rồi, cô muốn mau chóng kết thúc mọi chuyện để về ngủ một giấc hơn là đứng đây đôi co dài dòng với loại người không biết lí lẽ này. Cô nói:
- Rốt cuộc anh gọi tôi ra đây có chuyện gì? Nói nhanh đi để tôi còn về!
Tùy Phong cười:
- Thật ra cũng không có gì quan trọng lắm! Bộ đồ tôi đưa cô lúc sáng thấy thế nào?
Từ Anh giờ mới nhớ ra, liền gật đầu:
- Đẹp và vừa vặn lắm! Cảm ơn nhiều!
- Cảm ơn là xong sao? Bộ đồ đó trị giá 300 tệ đó! Lo mà trả tiền lại cho tôi! Còn nữa, đồ của cô vẫn đang ở nhà tôi. Có muốn tới lấy không?
Từ Anh thật không ngờ con người Tùy phong lại nhỏ nhen đến vậy. Một bộ quần áo mà cũng tính toán với cô. Loại người này đúng là không thể chơi được. Nhưng mà bây giờ cô không có tiền. Số tiền trong thẻ tín dụng chỉ còn đủ trả tiền khách sạn và chi tiêu tháng này, anh ta đòi tiền thì cô biết đào đâu ra chứ?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuong-phung-co-chac-la-hanh-phuc/108497/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.