Editor: Tây An
Bạch Cẩn thét xong lại cảm thấy bình tĩnh đi không ít, cảm thấy thật sự hơi có lỗi với Lộ Kiêu, cô không nên phát cáu với anh ta.
“Xin lỗi, không phải tôi cố ý muốn…”
“Em không cần xin lỗi, ” lúc này Lộ Kiêu lại đưa tay qua, nắm chặt tay của cô, bàn tay ấm áp khô ráo trùm chặt tay của cô, Bạch Cẩn ngây người, Lộ Kiêu dùng ngữ khí nhu hòa bình thường chưa bao giờ có để nói: “Em hét lên với anh cũng không sao, anh chỉ mong có thể giúp em một chút thôi.”
Ánh mắt anh ta chân thành tha thiết lại nhiệt liệt, dịu dàng như sắp chảy nước. Chàng công tử nói năng ngọt xớt một khi nghiêm túc, lại giống độc anh túc dẫn dụ bươm bướm, khiến con gái say lòng. Cặp mắt đào hoa của anh ta chau lên, môi mỏng càng ngày càng gần.
Bạch Cẩn mất tự nhiên quay đầu, cảm thấy khoảng cách của hai người sát lại hình như gần quá, không khí hơi nguy hiểm.
Cô hoàn hồn, rút tay ra, vất vả lắm mới tìm lại được sự lạnh nhạt ngày thường của mình, “Cảm ơn anh.” Rồi không nhiều lời nữa.
Giờ nói nhiều sai nhiều, vẫn nên ngậm miệng cho thỏa, hôm nay cô thật sự có hơi thất lễ.
Lộ Kiêu thấy mặt cô khôi phục lại bình tĩnh, nghĩ thầm, cô gái này thật sự là lãnh đạm, dịu dàng trước mặt mấy cô gái đang tổn thương là đòn sát thủ của lãng tử, thế này mà cô cũng không có cảm động, chẳng lẽ người vô tính*?
*Vô tính
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuong-nam-ngoanh-huong-bac/2910829/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.