Editor: Tây An
Chỗ dựa duy nhất của Hứa Thạch Lan bây giờ chính là Bạch Cẩn. Bà ta biết lúc trước sau khi chết thì Bạch Vĩ có cho Bạch Cẩn cổ phần, nghe nói Bạch Cẩn bán được một khoản tiền, vả lại trong tay cô còn có một quán cà phê. Bạch Vĩ luôn rất thương Bạch Cẩn, nói không chừng sợ cô sau này chịu thiệt còn lén giữ lại mấy cái nhà.
Nghĩ vậy, Hứa Thạch Lan cảm thấy Bạch Cẩn quả thực là keo kiệt tới vô cùng. Dù sao mình cũng là mẹ nó, sinh nó nuôi nó đến mười lăm tuổi, không có công lao cũng cũng có khổ lao, mười vạn đối với nó mà nói có phải to tát đâu, cứ vậy thôi mà còn đẩy đẩy kéo kéo.
Bà ta gào khóc hô hoán nói: “Cánh tay này chính là bị thằng súc sinh đó quẹt làm thương, bác sĩ nói hai tháng này chắc không động đậy nổi… Lúc ấy mày có đó đâu, bảo tao có thể trông cậy vào ai được… Ngần này tuổi rồi, không có con trai con gái bên cạnh, còn không bằng chết đi…”
Bà ta khóc đến thê lương bi thảm, trông cứ như một người mẹ mất con gái nhỏ, con gái lớn lại không có ở bên bên bảo vệ, trung niên thê thảm cô đơn, thật sự khiến người ta nghe mà đau lòng rơi lệ, khóc thêm mấy giọt nước mắt thì quả thực có thể khóc đến đổ tường, làm Mạnh Khương Nữ* đương đại.
*Mạnh Khương Nữ, hay Mạnh Khương Nữ khóc Trường Thành là một câu chuyện cổ tích, truyền thuyết dân gian rất nổi tiếng của Trung Quốc.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuong-nam-ngoanh-huong-bac/2910828/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.