Editor: Tây An
Bạch Cẩn không quen ăn cơm Tây, đi một quán cơm tàu nổi danh, nghe nói đầu bếp quán này học từ Nhật Bản về, làm dao đặc biệt tinh tế. Lộ Kiêu cũng không ăn mấy, cứ gắp thức ăn cho Bạch Cẩn, giới thiệu món ăn.
Cậu cả Lộ mặc dù học thì nát, nhưng về ăn uống vui đùa thì giỏi hơn bất cứ ai khác, một miếng phổi lợn hầm tuyết lê đơn giản mà cũng phải bị anh ta nói đến nở hoa. Anh ta lại quen nhìn mặt nói chuyện, kể Bạch Cẩn nghe không ít chuyện vui thời đại học.
Bạch Cẩn dù lòng có đăm chiêu, cũng được anh ta nhắc đến không ít hồi ức đẹp đẽ, cười cùng anh ta một hồi lâu.
Món ăn cuối là là cá tầm, chất thịt trắng non như tuyết, trên còn rải một ít hành xanh tươi. Lộ Kiêu gắp một miếng thịt cá, Bạch Cẩn vội nói: “Ôi tôi tự làm là được…” nhưng Lộ Kiêu không có để vào bát của cô, cười nhẹ nhàng đưa tới bên môi cô, “Món này ăn ngon lắm, thử xem?”
Bạch Cẩn muốn nghiêng đi đầu, mặt của anh ta lại càng đến gần càng gần, miếng thịt cá kia khó khăn lắm mới chống trên môi của cô, khoảng cách gần đến mức cứ như có thể đếm rõ số lông mi của anh ta. Lộ Kiêu cười đến là mập mờ, cứ như một giây sau sẽ hôn xuống.
Giờ đẩy anh ta một cái cũng không ổn, trông như liếc mắt đưa tình, trực tiếp đi khỏi cũng không được, cứng quá thì lại ra vẻ. Bạch Cẩn bị hơi thở đàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuong-nam-ngoanh-huong-bac/2910789/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.