Editor: Tây An
Một giọng nữ mềm mại đáng yêu truyền đến bên tai, “Cơn gió mát này thổi hướng về bông hoa xinh”, Bạch Cẩn nhìn vào đôi mắt đào hoa rất đặc sắc của Lộ Kiêu, cũng ngậm xuân sắc khôn cùng như lời hát đưa tình ẩn ý.
Tâm ý của anh ta như một chén trà xanh trong bàn tay cô, rõ ràng là bày ở trước mắt, sưởi ấm lòng bàn tay của cô, mấy lá trà lơ lửng bên trong cũng như lòng cô, ngâm trong nước ấm nửa vời, nhất thời không chốn nao hội tụ.
Bạch Cẩn thu nụ cười, cụp mắt uống chén trà này, trà thô hơi đắng chát, vào họng mới cảm thấy vị ngọt. Cô đứng người lên, kéo tấm bình phong Bát Tiên quá hải qua, ngăn cách buồng trong cùng hành lang.
Tiếng ca tiếng nhạc lập tức rơi xuống, nghe vào tai hơi xa xôi. Lộ Kiêu trực giác thấy cô muốn nói gì đó, lại sợ là thứ mình không muốn nghe. Trước đó không xa không gần, anh ta cũng không cảm thấy mình sẽ cuống tí nào, nhưng giờ tâm ý của anh ta bị người khác nắm trong tay một cách trước nay chưa từng có, lại lo lắng bất an, một lòng muốn nhét lời của Bạch Cẩn vào miệng.
“Làm sao thế? Không muốn nghe à? Anh cũng cảm thấy nghe không hay, mấy lời Tô Châu này không biết đang hát cái gì cả… Hay em uống không quen loại trà này? Anh xuống dưới bảo họ đổi trà khác nhé… à bánh quế chỗ này rất không tệ, anh lấy lên cho em nhé ăn rất là ngon luôn…”
Anh ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuong-nam-ngoanh-huong-bac/2910787/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.