Editor: Tây An
Hôm sinh nhật Bùi Dương, sáng sớm anh vẫn ăn xong bữa sáng là đi làm. Lúc Bạch Cẩn tỉnh lại căn bản cũng không trông thấy anh, ngay cả một câu chúc sinh nhật vui vẻ cũng không thể nói ra miệng.
Ngoài bánh gatô bên ngoài, quà đương nhiên vẫn phải có, một cái đồng hồ đeo tay, Bạch Cẩn không hiểu giá thị trường của đồng hồ, tìm hiểu một lúc lâu, mới chọn được nhãn hiệu cùng kiểu dáng. Hộp chứa nho nhỏ tinh phẩm, lại thêm một tờ giấy “Chúc bạn trẻ Bùi Dương sinh nhật vui vẻ”.
Xem như làm con trai thì tốt hơn đàn ông, Bạch Cẩn hi vọng ở trước mặt anh cô có thể ngây thơ hơn, có thể lâu dài ôm lấy niềm hạnh phúc đơn giản.
Bánh gatô vẫn chưa làm, vật liệu đều để ở chỗ anh không để ý. Trưa Bùi Dương không trở về, tối hôm qua cô đã xác nhận với anh, muốn trước khi anh tan tầm về là làm xong, về thời gian là rất dư dả.
Bạch Cẩn khẽ hát, chậm rãi khuấy bột mì, tách trứng, cuối cùng lúc đang bận rộn dùng bơ vẽ viền, cửa bị gõ vang, là hoa hồng Bạch Cẩn đặt đã đến.
Hoa hồng Damask màu đỏ quá là diễm lệ, luôn cảm thấy khi Bùi Dương ôm vào ngực trông có hơi kỳ, cô tự mình chủ trương mua hoa hồng nhỏ của Pháp, trắng trẻo mũm mĩm rất là đáng yêu, tự cho rằng Bùi Dương sẽ thích.
Chập tối, bên ngoài tuyết bay như sợi bông, gió lạnh nổi to, trời sớm xâm xẩm, nhà nhà đốt đèn sáng lên, chính
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuong-nam-ngoanh-huong-bac/2910764/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.