Editor: Tây An
Mùa đông ngày ngắn đêm dài, Bạch Cẩn luôn là dáng vẻ ngủ không đủ, cũng ít đi quán, cả ngày ở nhà đọc sách xuống bếp, cũng thanh thản.
Kể từ khi Bùi Dương biết cô thời niên thiếu từng chơi tì bà, trắc trở tìm một sự phụ đặt làm một cây đàn, tặng cho cô trước ngày cô làm xong tương hoa hồng.
Hai người nhìn nhau cười một tiếng, đều cảm thấy tâm linh tương thông với đối phương.
Tới gần cửa ải cuối năm, phòng làm việc của Bùi Dương càng thêm bận bịu, khuya về nhà rồi có thể ở thư phòng làm rất lâu, Bạch Cẩn cũng không giục anh ngủ, chỉ ở thư phòng lấy sách, đắp chăn ngồi trong góc cùng anh. Mắt thấy anh nhỏ giọng ngáp, cô không nói gì sang phòng khách pha trà, chén trà gác bên tay anh, ấm tay lại nâng cao tinh thần.
Mỗi đêm đều như thế.
Bởi vì đồng ý năm nay sẽ đi nhà Bùi Dương ăn tết, ban đầu Bạch Cẩn thấp thỏm tới bây giờ lại thản nhiên. Không có gì đáng sợ, một năm gặp lại anh, tâm cảnh cô từ lạnh lùng thăm dò biến thành xác định. Anh đi vào cuộc sống cô phong bế nhiều năm, dùng nắng ấm thúc đẩy sự sinh trưởng của đám cỏ khô hoa tàn pha tạp dưới tường thành, thời gian trôi qua nhiều năm, lại kéo dài cuộc sống vui vẻ phồn vinh.
Bùi Dương có lẽ không biết, ý nghĩa của anh đối cô, sớm đã vượt qua một người bạn trai trong mối tình đầu. Anh là ánh nắng, là cát mịn, là nước chảy, năm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuong-nam-ngoanh-huong-bac/2910761/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.