Chuyển ngữ: Mic
Hoàng hôn một ngày đông buốt giá, một chiếc xe ngựa xuất phát từ phủ Nhiếp chính vương, gần một trăm ngự lâm quân áp giải, hướng về phía Bình Dương.
Đi đến cổng thành, xe ngựa bị chặn lại, một lúc sau, có người từ trên thành lầu bước xuống, dừng bên cạnh xe ngựa.
Tựa như giằng co, qua một lúc lâu, màn xe cuối cùng bị người bên trong vén lên, Tiêu Đoan người mặc bạch y, mái tóc xõa ra, thong dong xuống xe, nhìn nữ tử trước mặt, tựa tiếu phi tiếu, “Đừng nói cô tới tiễn ta nha.”
“Bình Dương vương gia cũng đã từng đưa tiễn ta, lần này đáp lại, cũng là việc phải làm.”
Tiêu Đoan thoáng sửng sốt, nghĩ tới nàng nói chính là lần chia tay trong xe ngựa kia, cong môi, “Có thể cô không tin, nhưng lời ta nói lúc đó là thật lòng, cả đời này có lẽ cũng chỉ có một mình cô xem như là bằng hữu của ta.”
“Ta tin.” Văn Tố miễn cưỡng nở nụ cười với hắn, “Trước lúc ly biệt, ta vẫn là bằng hữu của Bình Dương vương.”
Nàng không phải thánh nhân, đã từng bị lợi dụng đến suýt mất mạng, đối với hắn tuyệt đối không thể nào lại có tình cảm như lúc trước, tuy nhiên, như hắn đã nói rất nhiều lần, mặc dù chỉ quen biết một lúc, tiễn đưa trước lúc chia tay, xem như là cho dấu chấm hết vậy.
“Hại cô như vậy, cô vẫn có thể tới đưa tiễn, thật sự là khó có được.” Tiêu Đoan lắc đầu cười, cơ thể sau cơn bạo bệnh càng xanh xao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuong-du-nu-quan/1876728/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.