Đã được một tháng kể từ lúc Nguyễn Hà Du An biết mình bị ungthư giai đoạn cuối. Ung thư ư? Cứ nghĩ rằng nó là căn bệnhkhông thể nào liên quan đến bản thân vậy mà giờ đây sinh mệnh cô gắn liền với nó. Một tháng qua, có rất nhiều người đến thămcô: bạn bè, thầy cô,người thân, thậm chí là các bác hàng xómmà cô không mấy thân quen. Ai cũng an ủi cô, khuyên cô, tất cảđều mang vẻ mặt đau buồn. Duy chỉ có anh - Đỗ Hoàng Khải chưađến thăm cô dù chỉ một lần. Anh và cô yêu nhau đã được gần nửa năm, anh là mối tình đầu tiên của cô. Cô là một người hiềnlành và thậm chí còn nhút nhát nên khi biết mình thích anhcũng không dám nói ra. Nhưng một ngày anh bất ngờ tỏ tình vớicô, cô vui sướng đồng ý. Lúc nhận lời yêu anh, cô còn tưởngmình đang mơ. Khi yêu nhau anh rất chu đáo, quan tâm đến cô, anhlàm cho cô cảm nhận được tình yêu tuyệt vời đến ngây ngất. Thế nhưng, bây giờ anh làm cho cô tuyệt vọng hơn cả lúc cô biếtmình bị ung thư nữa. Anh, anh có biết không?
Hôm nay, là ngày cô xuất viện. Ngồi trong xe nhìn qua ô cửakính cô cảm thấy bầu trời hôm nay ảm đạm lạ thường, những đám mây màu xám xen kẽ vài đám mây màu trắng tạo ra các hình thù kỳ quái. Đúng vậy, “ Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ “ DuAn cười buồn.
Vài ngày nữa bố mẹ sẽ đến trường học và nộp đơn xin thôi học cho cô. Cô không muốn nghỉ học chút nào nhưng với bệnhtình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuong-cong-sieu-pham-cua-chu-chi-thien/2399997/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.