"Này cô gái, sao em cứ buồn mãi thế? Bầu trời vẫn xanh, gió vẫn thổi từng ngày. Đừng nhìn vào nỗi buồn nữa em à, hãy nhìn vào những gì ngày mai chưa tới, quá khứ qua rồi đừng sầu mãi nữa. Rồi ngày mai khi nắng sớm chiếu soi, ai đó sẽ đến yêu em thật nhiều!"
Giọi nước mắt không kìm nén được rơi xuống trang nhật kí, cô đóng vội nó lại rồi một mình run rẩy. Nước mắt không hiểu sao lại rơi nhiều đến thế, trái tin dường như trống rỗng lại dường như đau đớn.
Cô không hiểu mình đang nghĩ gì, chỉ biết đêm qua thật sự khó ngủ, gần sáng mới chợp mắt được một chút rồi lại tỉnh ngay. Giờ ngồi đây nhìn bầu trời mới sáng sớm đã u ám, như lòng cô lúc này bị quá khứ bao phủ.
Những câu chuyện cũ, những kỉ niệm ngọt ngào đã rất lâu cô không dám nhớ giờ đây lại hiện ra mồn một. Tất cả như một cơn mưa rào mùa hạ, ồ ạt đi tới, không cho cô cơ hội khước từ.
Dàn thường xuân leo trên tường hoa đã tàn, lá cây vì trận mưa tối qua mà đã rụng đi không ít. Còn lại cũng chỉ là những lá đã chớm vàng, nước mưa làm mặt lá trơn bóng nhưng vẫn không che được nỗi úa tàn, làm cho nỗi buồn thêm thấm thía.
Nhìn bầu trời xám xịt, những đám mây cứ nhẹ nhàng, lững lờ trôi đi như tản vào lòng cô. Lại nhìn những giọt nước trên mái hiên rơi xuống cửa kính, những giọt nước trượt dài lăn nhẹ vào lòng cô. Một nỗi buồn thấm thía lan tràn khắp trái tim,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuoi-tre-tuoi-dep-chung-ta-tung-di-qua/53007/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.