Thuở vũ trụ còn hỗn độn, hồng hoang sơ khai, trong thiên hạ chỉ có mộtvị vua, chính là Bàn Cổ đại đế đã mở ra trời đất, sáng tạo nên cả thếgiới.
Lúc bấy giờ trời và đất còn chưa cách nhau vời vợi, conngười sống trên mặt đất, thần linh ngụ đỉnh non tiên, thông qua thangtrời là có thể gặp được. Thần tộc, Nhân tộc và Yêu tộc cùng sống dướimột vòm trời.
Bàn Cổ đại đế có ba thuộc hạ tình như anh em,trong đó người có thần lực cao nhất là một nữ tử, thời gian đã quá lâu,chẳng thể tra được tên tuổi nữa, chỉ biết sau này bà lập nên Hoa Tưquốc[1], được đời sau tôn xưng là Hoa Tư Thị. Còn hai vị kia là namnhân, một là Thần Nông Thị, đóng ở Trung nguyên, giữ yên bốn cõi, một là Cao Tân Thị, đóng ở phía Đông, trấn giữ Thang cốc nơi mặt trời ló rạngvà Quy khư[2], chốn ngàn vạn dòng nước trên thế gian đổ về.
[1]Theo sách Liệt Tử, phần Hoàng Đế: “Hoàng Đế ngủ ngày, mộng du đến nướcHoa Tư, không biết nước này xa mấy nghìn vạn dặm, đại khái thuyền xekhông thể tới được.” Từ đây trở về sau, nếu chú thích nào có ghi (ND)thì là của người dịch, còn lại là của tác giả.
[2] Theo sáchLiệt Tử, phần Thang Vấn: “Không biết về phía Đông Bột Hải mấy ức vạndặm, có một vụng nước thăm thẳm không đáy, tên gọi Quy khư. Nước từ támphương trời chín phương đất, nước từ dòng Thiên Hán (Ngân Hà) khôngngừng đổ về đây mà mực nước vẫn không tăng không giảm.
Sau khiBàn Cổ đại đế quy tiên, lửa chiến tranh bùng lên khắp thiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tung-the-uoc/57841/quyen-1-chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.