Sáu mươi năm thư qua tin lại, hắn chỉ thoáng trông đã nhận ra nét chữcủa A Hành, nhìn thấy nét chữ quen thuộc như máu thịt, lòng hắn chợtquặn lên như dao cắt, đau đến nghẹt thở, nét chữ vẫn đây mà người nayđâu?
[1] Trích trong bài tử Giang thành tử – Ghi lại giấc mộng đêm hai mươi tháng Giêng năm Ất Mão của Tô Đông Pha (1036-1101). (ND)
Thế sự tựa bể dâu biến đổi vô thường, cả quãng thời gian dài đằng đẵng chẳng qua cũng như là bóng câu ngang cửa sổ.
Thiếu niên áo bào ngựa quý đã nằm dưới ba thước đất, thanh nữ dung mạo nhưhoa chỉ còn xương trắng cốt khô, biết bao bi hoan ly hợp ân oán tình thù đều trở thành câu chuyện phiếm cho đám người lê la đầu đường xó chợ,dẫu là truyền kỳ hào hùng mỹ lệ nhất cũng phai nhạt dần theo năm thángrồi tan đi trong gió. Chỉ còn những đóa hoa dại nơi sườn núi ấy tự nở tự tàn, tự khoe sắc tự tỏa hương, tháng lại tháng, năm lại năm vẫn vẹnnguyên vẻ rỡ ràng ngày cũ.
Viêm Đế đời thứ tám Du Võng đã đăngcơ được hai trăm lẻ ba năm, người trên đại hoang cũng lãng quên Viêm Đếđời thứ bảy từ lâu, truyền thuyết về Thần Nông Thị nếm thử hàng trămloại cỏ cây, sau cùng độc phát thân vong chỉ còn là câu chuyện nửa hưnửa thực.
Hiên Viên thành của Hiên Viên quốc nằm ở phía Đông Nam Hiên Viên, xung quanh được núi cao bao bọc, có lịch sử hơn ngàn nămnay, tuy không đồ sộ nhưng quy hoạch rất tề chỉnh, đẹp đẽ, lại là mộttòa sơn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tung-the-uoc/2192520/quyen-2-chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.