Editor: Darlingggg
Beta: Las
Khi điệu nhảy kết thúc, Qua Việt Tú thành công dẫn Tống Du Liệt vào chỗ bóng tối, nhón chân lên, khẽ thì thầm bên tai anh: Anh có thể sắp được làm bố đấy.
Tay trượt khỏi hông cô, cơ thể đứng bất động, lùi về phía sau nửa bước.
Ánh đèn lấp lánh rơi trên gương mặt người thanh niên trẻ tuổi, gương mặt đó nhanh chóng trở nên trắng bệch.
Điều này có thể hiểu được, suy cho cùng Tống Du Liệt mới 22 tuổi, huống hồ quan hệ giữa họ...
Trong hai ngày ngắn ngủi này, câu nói của Hạ Tri Chương "Con bé là cháu ngoại đích nữ của tôi, còn đứa này là cháu trai ngoại của tôi" nói không dưới mười lần.
Cô cũng sợ lắm chứ, cô cũng không muốn sự việc phát triển đến bước đường này.
Hai cái bóng cứ đứng im như phỗng, cũng đứng bất động như cây olive.
Mãi cho đến khi hai vợ chồng người Pháp đang hôn nhau say sưa trong tiếng đàn dương cầm đến gần.
Tay Tống Du Liệt lại đặt bên hông cô, tay cô để lên bả vai anh, di chuyển theo nhịp điệu.
"Đừng làm loạn." Anh nói.
"Em không làm loạn." Cô đáp lại.
Nhảy vòng qua gốc cây ô liu khác, chỗ này không có người, anh đùng đùng hất tay cô ra: "Qua Việt Tú, tôi cầu xin em đừng làm loạn nữa."
"Em không làm loạn, không làm loạn thật mà." Giọng cô chực khóc đến nơi.
Xoay người, đưa lưng về phía cô, chống hai tay trên thân cây ô liu, chốc lát quay người lại, ngẩng đầu lên, rồi lại cúi xuống, ngập ngừng một lát rồi lại chậm rãi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tung-thay-song-than-nhung-chua-tung-thay-nu-cuoi-cua-em/1801476/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.