--- ------ ------ --------
Trong thời niên thiếu ấu trĩ vô tri của tôi, tôi từng gọi cậu ta là anh Xuyên Tử, từ khi tôi bắt đầu biết nói cho tới khi không còn ngọng nghịu nữa thì thôi. Trong lòng tôi, chỉ có người như anh Tiểu Thuyền mới xứng là anh, nếu Tần Xuyên là anh, người anh đó quả nhiên là truyền thuyết. Đây là kết luận chung của đám trẻ con trong ngõ, bởi vì đa số đều từng bị Tần Xuyên bắt nạt. Cảnh một vị phụ huynh nào đó mang theo đứa trẻ khóc thút thít đến nhà Tần Xuyên hỏi tội, cô Diêu ra sức xin lỗi người ta, mang đồ ăn đồ uống ra dỗ dành, vở kích ấy cứ năm ba ngày xảy ra một lần.
Tôi cũng từng mách bố mẹ tôi về chuyện bị Tần Xuyên bắt nạt, nhưng dù sao cũng là hàng xóm láng giềng ra không chạm mặt thì vào chạm mặt, không thể không nể tình, bố tôi cho rằng đó là chuyện trẻ con trêu đùa nhau, nên không cần phải sang tận nhà cậu ta trách mắng. Mẹ tôi thì bảo mâu thuẫn nảy sinh do khác biệt giai cấp, lén lút dặn tôi, cả nhà Tần Xuyên đều chẳng được học hành tử tế, tôi không được chơi cùng Tần Xuyên.
Nhưng tôi lại không thấy nhà Tần Xuyên có chỗ nào không tốt, ngoài Tần Xuyên ra, tôi thích tất cả những người còn lại trong nhà cậu ta. Bà Tần nhiệt tình, những việc như tắc cống, vòi nước hỏng, nhà bị dột vân vân và vân vân……chuyện gì trong khu cũng nhờ bà Tần cả. Chú Tần mỗi lần từ Quảng Đông về đều mang cho tôi rất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tung-nien-thieu/72855/quyen-1-chuong-1-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.