Những lời anh Tiểu Thuyền nói khiến mắt tôi cay xè, tôi đã nghĩ thông một việc, nếu tôi thích Tần Xuyên, sẽ khiến Tần Xuyên buồn, Dương Trừng buồn, Vương Oánh buồn, khiến tất cả những người bạn bên cạnh tôi vì chuyện này mà không vui, tôi không thể làm thế được, tôi không thể vì hạnh phúc của riêng mình mà làm tổn thương bao nhiêu người như vậy. Tôi nguyện suốt đời sẽ không nói ra chuyện đó, mãi mãi chỉ là bạn tốt của cậu ấy, lẳng lặng bên cậu ấy cũng được.
“Tạ Kiều! Đừng có mà làm biếng! Mau đến giúp một tay đi!” Tần Xuyên đang tức điên hét gọi.
“Biết rồi! Phiền chết đi được!” Tôi cũng gào lên đáp trả, cuối cùng cũng dám nhìn thẳng vào mắt Tần Xuyên rồi, bởi vì hơn ai hết, tôi luôn muốn cậu ấy có thể cười vui vẻ.
Thiên Hỉ mua giấy ướt quay về, thận trọng nhét vào ba lô cho anh Tiểu Thuyền, dặn dò anh hết lần này tới lần khác như người vợ trẻ, hộ chiếu phải luôn mang theo người, visa phải cất cho kỹ, túi bên cạnh có thuốc say xe, lên máy bay mà không ngủ được thì đọc sách, tới nơi dù là mấy giờ cũng phải gọi về cho cô ấy để báo bình an.
Anh Tiểu Thuyền chỉ gật đầu rất nhẹ, nghe mãi, khiến cho cái đứa đứng bên cạnh là tôi cũng thấy buồn, còn mắt Thiên Hỉ lại ngập tràn vẻ xót xa. Chúng tôi chỉ được tiễn tới cửa kiểm tra an ninh, không thể cứ nhùng nhằng mãi, anh Tiểu Thuyền đeo ba lô lên, hít sâu một hơi, “Mọi người về đi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tung-nien-thieu/2180559/quyen-2-chuong-6-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.