Thẩm Quân Kỳ nghe câu cuối của mẹ anh thì mặt mũi càng trở nên đen thui hơn. Hàm Chi bị Thẩm Quân Kỳ đè đầu vào trong chăn kín mít mà ngợp thở, cô đánh mạnh vào cái tay đang giữ chặt trên đầu mình.
“Thẩm Quân Kỳ, buông ra"
Hàm Chi cố gắng hết sức mà hét lớn lên, dưỡng khí ở trong chăn không đủ khiến cho cô bắt đầu cảm thấy choáng.
Thẩm Quân Kỳ nghe tiếng la của Hàm Chi cũng như bị cô đánh mà giật mình, vội vàng thu tay lại. Hàm Chi lập tức chui đầu ra khỏi chăn, thở hổn hển.
"Thẩm Quân Kỳ, anh định giết chết tôi hả?” Hàm Chi tức giận nói trong tiếng thở gấp.
"Xin lỗi. Khi nãy gấp quá"
Thẩm Quân Kỳ thở dài, xin lỗi Hàm Chi. Khi nãy mẹ anh vào đột ngột quá khiến anh cũng không thể suy nghĩ được nhiều. Anh đứng dậy, định vào phòng tắm thay đồ. Thế nhưng Thẩm Quân Kỳ quên mất rằng hôm qua sau khi tắm xong anh chỉ mặc một chiếc quần boxer rồi quấn khăn tắm ra nằm ngủ.
Ngủ một đêm kèm sáng nay náo loạn như vậy khiến cho khăn tắm bị rơi ra từ lúc nào. Thẩm Quân Kỳ đứng dậy thì Hàm Chi lập tức hét lớn lên, nhanh chóng dùng tay che mắt của mình lại. "Á. Thẩm Quân Kỳ. Anh là đồ biến thái"
Hàm Chi đỏ mặt, cô vừa nhìn thấy cái chết tiệt gì vậy chứ. Cái người đàn ông không biết xấu hổ này tại sao tại có thể ăn mặc kiểu này mà đi đi lại lại trước mặt cô ?
Thẩm Quân Kỳ vội vàng lấy khăn tắm mà quấn người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tung-chut-mot-yeu-thuong-em/1506324/chuong-30.html