19
Sau khi Tiểu Vi trở về, lớp học vẫn diễn ra đúng giờ như thường lệ, chỉ có điều bầu không khí giữa tôi và Quý Thần Dần bỗng trở nên có chút vi diệu.
Tiểu Vi cứ tưởng chúng tôi đang cãi nhau nên để hòa giải, cuối buổi học con bé đã đề nghị cả nhà cùng đi công viên giải trí chơi.
Tôi hào hứng đồng ý ngay, còn Quý Thần Dần bị hai chúng tôi mè nheo mãi cuối cùng cũng đành phải đi cùng.
Đang lúc xếp hàng mua kẹo bông, một cậu bé đứng ngay sau chúng tôi bỗng kêu lên, cậu bé tò mò hỏi: "Mẹ ơi, sao chân của anh kia lại khác chân mọi người thế ạ?"
Vừa nghe thấy câu hỏi này, sắc mặt Tiểu Vi liền biến đổi ngay lập tức, con bé theo bản năng liền đứng chắn trước mặt anh trai mình.
Còn về phần Quý Thần Dần, lúc đó tôi thực sự không dám quay lại nhìn anh.
Mẹ của cậu bé cũng bị lời con trẻ làm cho hoảng sợ, bà vừa kéo con về phía mình vừa vội vàng lên tiếng xin lỗi chúng tôi.
Tôi thấy đứa bé này chắc chỉ tò mò đơn thuần chứ không hề có ác ý, bèn ngồi xổm xuống giải thích cho nó nghe: "Đó là vì trước đây anh ấy từng được một siêu nhân rất lợi hại cứu giúp, nên bây giờ anh ấy cũng biến thành siêu nhân người sắt để bảo vệ mọi người đấy."
Quả nhiên, ánh mắt cậu bé nhìn Quý Thần Dần lập tức tràn đầy sự sùng bái, thằng bé không ngớt lời khen ngợi: "Anh giỏi quá đi mất!"
Tôi đứng dậy, bắt chước dáng vẻ nghiêm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tung-buoc-dam-chim/5277616/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.