17
Đợi đến khi nói chuyện xong xuôi, tôi mới giật mình nhận ra đã qua giờ giới nghiêm từ lâu rồi.
Hỏng rồi, hỏng thật rồi.
Tôi vội vàng kiểm tra điện thoại thì thấy hơn chục cuộc gọi nhỡ, tất cả đều là của bạn cùng phòng.
Toi đời rồi, vì mải dạy học nên tôi để chế độ im lặng và hoàn toàn không để ý.
Đợi tôi run rẩy gọi lại, bạn cùng phòng lập tức hét lên: "Cậu làm bố lo muốn c.h.ế.t đi được, cậu đúng là chị Từ duy nhất của tớ đấy!"
Tôi vội hạ thấp giọng xin lỗi và giải thích với cô ấy là có bạn nằm viện nên phải ở lại chăm sóc.
Bạn cùng phòng nghi ngờ hỏi vặn lại: "Thế là bạn nam hay bạn nữ?"
Tôi khẽ liếc nhìn Quý Thần Dần, và đành phải thành thật khai báo: "Là... bạn nam."
Bạn cùng phòng lập tức kêu lên như khỉ hú trong rừng nhiệt đối: "Thế là thuyền CP của tớ BE rồi, cậu thế mà lại quên Quý Thần Dần bên hồ Đại Minh rồi sao!"
Tôi suýt thì quỳ lạy cô ấy luôn.
Tôi tình cờ liếc mắt thì thấy Quý Thần Dần quả nhiên đang nhướng mày nhìn tôi đầy vẻ tìm tòi nghiên cứu.
Tôi sợ cô áy còn nói lung tung gì thêm nữa nên báo mình vẫn ổn rồi vội vàng cúp máy.
Sau đó, căn phòng rơi vào một sự im lặng quỷ dị.
Quý Thần Dần chủ động phá vỡ sự im lặng: "Tại sao họ lại gọi em là chị Từ?"
Tôi thầm nghĩ anh đừng có phá vỡ sự im lặng thì hơn, vì chẳng có câu trả lời nào tôi muốn nói ra cả.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tung-buoc-dam-chim/5277615/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.