14
Đợi đến khi vào bệnh viện và làm xong một loạt các thủ tục, tôi đã mệt rã rời nên ngồi phịch xuống ghế chờ.
Quý Thần Dần đã bắt đầu được truyền dịch, nhưng anh vẫn đang trong trạng thái hôn mê.
Dây thần kinh đang căng cứng bấy lâu bỗng nhiên chùng xuống, khiến cảm giác sợ hãi bắt đầu ập tới chiếm lấy tâm trí tôi.
Hình ảnh anh ngã vào người tôi không còn chút sức sống nào cứ hiện rõ mồn một, rồi cả những lời đồn về việc sức khỏe anh không tốt nữa.
Tôi lớn bằng ngần này rồi nhưng đã trải qua chuyện này bao giờ đâu, chỉ sợ mình làm gì không kịp, càng nghĩ lại càng thấy sợ phát khiếp.
Tôi vốn là đứa mau nước mắt, cảm xúc chỉ cần d.a.o động một chút là bắt đầu khóc lóc chẳng ra làm sao.
Tôi vừa khóc vừa tự mắng bản thân sao mà vô dụng, nhưng chẳng hiểu sao trong lòng lại thấy rất tủi thân và sợ hãi.
"Đừng khóc nữa." Trong phòng bệnh bất ngờ truyền đến giọng nói quen thuộc.
Cả người tôi sững lại, qua màn nước mắt nhạt nhòa, tôi chạm ngay phải ánh mắt thâm trầm của Quý Thần Dần.
Cuối cùng anh cũng đã tỉnh rồi, anh dùng giọng rất nhẹ để an ủi tôi: "Đừng sợ."
Anh không nói thì còn đỡ, vừa nghe anh nói tôi càng khóc to hơn, nhưng miệng thì vẫn cố cứng: "Em có khóc đâu, em đang nhỏ t.h.u.ố.c mắt đấy chứ."
Tất cả những cảm xúc dồn nén bấy lâu bỗng trút hết lên người Quý Thần Dần: "Người lớn thế này rồi mà tự mình cảm cúm sốt cao cũng không để
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tung-buoc-dam-chim/5277613/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.