12
Buổi học sau đó vẫn diễn ra rất thuận lợi, vì cả hai chúng tôi đều có hứng thú với lập trình nên chủ đề chung tự nhiên cũng nhiều lên.
Biết em ấy muốn đi theo con đường học sinh năng khiếu công nghệ, tôi nể phục vô cùng nên đã giơ ngón cái "like" cho em ấy một cái thật mạnh.
Tiểu Vi vừa gõ xong dòng code cuối cùng, đột nhiên con bé quay sang hỏi: "Chị ơi, nhưng mà em muốn hỏi một câu này."
Tôi ra hiệu bằng mắt bảo em ấy cứ nói tiếp đi.
Con bé nghiêng đầu, nhìn dòng code đơn giản trên màn hình rồi thắc mắc: "Tại sao chương trình đầu tiên chúng ta chạy bao giờ cũng đều là 'hello world' ạ?"
Hửm? Chuỗi ký tự này sao? Thực ra câu hỏi này chính tôi cũng chưa từng nghĩ tới, chỉ biết từ hồi mới bắt đầu học ngôn ngữ C, chương trình đầu tiên cần chạy chính là cái này.
Đang lúc tôi mải suy nghĩ thì từ phía sau đột nhiên vang lên giọng nói quen thuộc: "Đó là: Chào thế giới."
Cả hai chúng tôi đều giật mình quay đầu lại nhìn.
Quý Thần Dần đứng ngược sáng, anh dựa người vào khung cửa rồi thong thả nói: "Khoảnh khắc chương trình của em chạy thành công, nó đã có sinh mệnh. Nó đại diện cho công nghệ mới gửi lời khiêu chiến đến thế giới này."
Nghe anh nói, tim tôi không khỏi đập mạnh liên hồi.
Ánh sáng từ phòng khách chiếu lên gương mặt tuấn tú của Quý Thần Dần khiến tôi không nhìn rõ biểu cảm của anh, chỉ nghe giọng nói trầm thấp của anh tiếp tục: "Đây là một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tung-buoc-dam-chim/5277612/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.