“Kỳ Minh có gì tốt?”
“Chính là a, lúc trước đối với Giai Kỳ như vậy, nam nhân không có phong độ đáng b5 ghét nhất.”
“Tức chết người, nếu là tớ tớ khẳng định sẽ không như vậy.”
“Thiết, thành tích ở cuối xe, không có bề ngoài thì thế nào.”
“Ha ha ha, cậu không phải là ghen tỵ với người ta? Tớ thấy thành tích của hắn không tốt là do lười thi.”
“Bất quá nói không chừng người ta còn kiêu ngạo muốn Giai Kỳ theo đuổi a, giải bộ không chấp nhận, thực kém cỏi.”
“Đúng vậy, bằng không làm sao có thể truyền đi nhanh như vậy.”
“Ôi chao, ta cũng hiểu được lời của Kỳ Minh, ngươi nghe ban ba người ta nói a……’
“Phanh!” một tiếng vang thật lớn, Đường Miễu nghiêm mặt, trực tiếp đem sách bài tập nện trên bàn.
Vài người ngồi ở phía trên nhỏ giọng bàn tán, ai không biết, Đường Miễu rất che chở cho Kỳ Minh, ai nói một câu không tốt đều không được, sẽ không biết người đứng đứng nhất từ dưới lên của cả lớp sẽ chơi bọn họ như thế nào.
Kỳ Minh ngủ gà ngủ gật trong tiết tự học một chút đã bừng tỉnh, thấy Đường Miễu sắc mặt lạnh lùng trong lớp học, đây là làm sao a?
Đợi cho Kỳ Minh từ miệng của Khúc Dao nghe được toàn bộ quá trình, cô gái cũng không để ý vài người nói xâu Kỳ Minh nhìn chằm chằm mình, im lặng mà lật một trang bài tập khác. Vừa muốn đi ra ngoài tìm Đường Miễu, liền thấy Đường Miễu túm một am sinh vào phòng học.
“Nói! Xin lỗi!”
Nam sinh kia lúng túng nói ra miệng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tui-khoc-nho-cung-voi-quy-ngai-nong-tinh-cua-cau-ay/201583/quyen-2-chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.