(Nguyên văn là 开黄腔 – khai hoàng khang:
Ý là nói lung tung, nói tay ngang, tự khen mình, nói không có căn cứ. So với cách dùng thẳng thắn trách mắng như “nói bậy”, “nói dối” thì cách nói này bề ngoài nhẹ nhàng bao nhiêu, ý nghĩa lại sâu xa bấy nhiêu. Từ này có nét đặc biệt ở địa phương nhất định, phổ biến ở phía Nam, nhất là Tứ Xuyên, Trùng Khánh, Hồ Nam, Hồ Bắc.
Ở một số địa phương khác có ý chỉ một việc chưa xong đã nói “không thực hiện được” hoặc “thất bại”. Nhưng người Thành Đô lại mở rộng ra thành “Hoàng khang”, “Hoàng bổng”, “Hoàng hồn tử”, “Hoàng tô tô”, thậm chí là “Hoàng sư phó”, “Hoàng thủ hoàng cước” vân vân.
Ngoài ra còn có ý chỉ một câu chuyện vô nghĩa. Lúc người Đài Loan nói chuyện trên trời dưới đất thì nói là “Khai hoàng khang”, ý chỉ truyện cười hủ bại. Theo Setoh-chan)
Việc các anh em của Kỳ Khôi Đường sợ nhất không phải là cùng cậu chủ nhỏ đấu võ.
Tuy rằng việc đó cũng rất đáng sợ, có trời mới biết vì sao cậu chủ nhỏ lại khỏe như vậy.
Vậy bạn hỏi việc đáng sợ nhất là gì à?
So với việc dạy bạn học của cậu chủ nhỏ luyện võ, bọn họ sẵn lòng đấu võ với cậu chủ nhỏ còn hơn.
Thật ra không thể nói Đường Miểu ngốc được, tay chân của Đường Miểu thon dài, thân hình lại rất cân đối. Nhưng trên lưng của huấn luyện viên đang tập luyện với Đường Miểu lúc này đã đóng một lớp mồ hôi lạnh rồi.
“Hôm nay luyện đến đây thôi.” Huấn luyện viên nhanh chóng buông tay, bạo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tui-khoc-nho-cung-voi-quy-ngai-nong-tinh-cua-cau-ay/201574/quyen-1-chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.