“Tử đệ thư” là một nghệ thuật đã chết, chỉ còn sót lại một vài văn bản, còn hình thức biểu diễn và làn điệu, cách hát của nó đã thất truyền từ lâu.
Thế nhưng, may mắn biết nhường nào, Liễu Tuyền Hải từng được nghe một người cao tuổi có địa vị cao nhất trong giới tấu nói, chính là ông Mạnh, xướng vài mẩu đoạn.
Thực ra ngay cả chính ông Mạnh cũng không được học tử tế, nghe người ta kể ông ấy có một vị sư ca có cơ duyên học “Tử đệ thư”, lúc còn nhỏ ông được nghe vài câu, không thể nói là được truyền thừa trọn vẹn và chính phái.
— Nói học “Tử đệ thư” rất khó không phải nói giỡn, nếu không sao nó lại thất truyền được cơ chứ? Chỉ riêng điệu hát cũng có hơn trăm loại!
Thế nhưng ông ấy vừa bắt chước vừa miêu tả, tốt xấu gì mọi người cũng có thể ngờ ngợ cảm nhận được.
Chính là cảm giác này, lại thêm tuy cổ từ giống nhau nhưng cách xướng lại khác biệt, khiến Liễu Tuyền Hải đoán ra được Tề Thiệp Giang đang xướng “Tử đệ thư”.
Hoa Hạ bao la rộng lớn, ngọa hổ tàng long, nói không chừng có nhà ai truyền miệng lưu truyền tới ngày hôm nay. Giống như ông Mạnh, không thì cũng trùng hợp học được “Tử đệ thư” từ những người không biểu diễn.
Chỉ là không biết cậu con trai của Hạ Nhất Vi học được bao nhiêu đoạn, dù chỉ có một đoạn này thôi cũng đã rất hiếm thấy, ông rất tò mò không biết cậu trai này học được ở đâu.
Liễu Tuyền Hải giải thích mấy câu cho cháu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tui-can-my-nhan-thinh-the-ma-lam-gi/259815/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.