Thầy Hữu gật đầu đáp lễ, giường như giữa hai con người này đã có sự quen biết nhất định. Đoạn thầy Hữu đưa ánh mắt sang tôi rồi cắt nghĩa,
-Hơn một năm về trước, khi vong linh của Đại thoát thân được khỏi quỷ trận. Ta đã bắt đầu sinh ra nghi ngờ về thân thế thực sự của người này. Nếu như lúc sinh thời y không phải là người am hiểu về đạo pháp, đặc biệt là cách bố trận trong vạn vong đồ, thì thực khó lòng để có thể rời khỏi được pháp trận một cách an toàn. Trừ phi, bản thân Đại được kẻ khác hậu thuẫn từ phía bên ngoài.
Thầy Hữu tuy nói vậy nhưng trong lòng hẳn là vẫn còn đang ngờ vực lắm. Nhìn khuôn mặt gầy guộc hằn lên là sự ngang dọc của cuộc đời, tôi phần nào cũng cảm nhận được những nỗi lo toan đương túc trực trong suy tính của thầy Hữu. Quả thực, nếu như vong linh của anh Đại không chỉ đơn thuần là một cô hồn bóng quế, thì há phải chăng, câu chuyện buông tay chịu trói dưới pháp lệnh của thầy Hữu năm xưa chỉ là một vở kịch. Hơn nữa, khi cô Xuân phải cúi mình trước âm luật, nếu như anh Đại quả đúng là có thực tài thì tại sao lại không ra tay tương cứu cho cô Xuân, điều này thật chẳng phải là rất phi lý hay sao. Nghĩ đến đây, tôi toan lên tiếng để hỏi thầy Hữu cho tường tận sự việc thì bất chợt, chàng thanh niên ở phía đối diện liền phá lên cười. Nhìn bộ dạng anh ta lúc đó thì có vẻ như đương cao hứng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-truyen-tam-linh-nghiep-am/2825143/quyen-2-chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.