Edit: Mạc Thiên Y
Đối với biện pháp dùng năm mươi vạn lượng bạc để làm cho tước vị vô duyên với mình của Yến Hoằng Chân, Tô Tuệ Nương ngoài thở dài một tiếng ra, cũng không nói gì. Phủ Vĩnh Bình Hầu lòng người hiểm ác, Tiểu Thất có thể thoát ra ngoài, rời xa những kẻ đó cũng chưa chắc là chuyện xấu.
“Bạc để ta cất thay cho đệ.” Tô Tuệ Nương chẳng chút khách khí vơ hết cả bọc: “Miễn cho đệ đem đi phung phí.”
Yến Hoằng Chân phất phất tay, dáng vẻ híp mắt cười tủm tỉm, thoạt nhìn tâm tình rất tốt.
Cứ thế, lại hai ba tháng trôi qua, một ngày nọ nàng nghe được tin từ Yến Hoằng Chân, tước vị của phủ Vĩnh Bình Hầu quả thật rơi vào tay đích tôn quyết định cho tôn trưởng Yến Hoằng Bác thừa kế. (tức là Yến Hoằng Bác được nhận làm con thừa tự)
“Hì hì, không biết bà cô già Thích thị kia sẽ tức thành thế nào đây!” cậu chàng nằm trên giường, hai chân tréo nguẩy, trong lời nói không khỏi tràn đầy vui sướng khi người gặp họa.
“Cả nhà đại bá của đệ quả này thế là tâm nguyện được như ý rồi!”
“Ha ha…” Yến Hoằng Chân trở mình, nằm trên giường cười ngã nghiêng: “Cũng chưa chắc. Yến Hoằng Bác kia vì có được ủng hộ của Nhị hoàng tử, thế mà bỏ ra không ít bạc đâu, cộng thêm đệ lấy đi 50 vạn lượng kia, Yến gia có giàu đến đâu, lúc này cũng phải thương gân động cốt, nguyên khí tổn thương nặng nề.”
Yến gia vốn xuất thân là thương nhân, cộng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-qua-phu-den-quy-phu/2006581/chuong-83.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.