Chương 8: Tàn khốc
Đem hai tay nàng kìm chặt trên đầu, haithân thể dán sát vào nhau không chút khe hở; trong đôi mắt yêu dị khônghề che dấu khát vọng đối với nàng.
- Ngươi ngoài đối xử với ta như thế này,còn có thể làm gì chứ? – sự phẫn nộ trộn lẫn thẹn thùng nảy lên tronglòng, đôi mắt Cảnh Dạ Lan như khóa khuôn mặt hắn lại, khuôn mặt này vớinhững ngược đãi mà hắn làm đúng là cách biệt một trời.
Nhưng Hiên Viên Khanh Trần chỉ nở một nụ cười, đùa cợt hỏi ngược lại nàng:
- Ngươi ngoài chuyện lẳng lơ hầu hạ, mịhoặc mà hưởng ứng cô vương thì Hoa Mị Nô ngươi còn có thể làm cái gì? –hắn cúi người, cắn cắn nơi đầu vai nàng.
- Tại sao? Tại sao ngươi lại hận nàng như vậy? – sự hiểu biết của Cảnh Dạ Lan về Hoa Mị Nô chỉ giới hạn trongnhững lời miêu tả của Tiểu Khả. Ngoài chuyện nàng là trưởng nữ của thừatướng, tuy rằng từ nhỏ đã được sắp xếp danh hiệu hoàng hậu nhưng ở nhàcũng không được sủng ái. Nàng là kiểu người ngay cả cái cổng cũng chưadám bước qua, làm sao có thể kết thù oán với Hiên Viên Khanh Trần chứ?Chẳng là vì phụ thân của nàng ư?
Đột nhiên hắn nâng người lên, quan sát cơ thể nàng. Ngón tay áp lên miệng vết thương trên thái dương nàng, ý cười càng thêm rét lạnh:
- Còn giả bộ? Kỹ xảo này của ngươi cònđịnh dùng tới khi nào? – nhiều năm không gặp, hành động của nàng so vớitrước đã tốt hơn nhiều, làm một bộ dáng tình cảm, điềm đạm đáng yêunhưng đối với hắn cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/178083/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.