Chương 7: Ngươi cũng biết đau
Đã khá muộn, thân thể lại đau đớn, vớikinh nghiệm huấn luyện ngày thường thì nàng đã cảm giác được có điều dịthường. Tiếng bước chân từ xa vọng lại như đánh vào trong lòng nàng.
Nữ nhân gọi là Tử Đại kia từng nói, ngoài nàng ở đây ra thì chỉ có Hiên Viên Khanh Trần mới có thể tới, vậy thìngười sắp sửa đi vào chắc chắn là hắn rồi. Con ngươi trong suốt chợtsáng bừng, hận ý trong mắt không hề che dấu mà nhìn hắn đẩy cửa đi vào.Sau khi nhìn thấy mặt hắn, Cảnh Dạ Lan lại nhắm chặt mắt lại.
Ngón tay lạng băng của hắn chạm vào lớp da lộ bên ngoài chăn gấm, một cơn rùng mình đánh úp lại, thân mình nàng chợt run lên.
- Nhìn ta! – tay Hiên Viên Khanh Trần nắm lấy chiếc cỗ mảnh khảnh của nàng, trong giọng nói mang theo một tia đedọa. Một khắc khi hắn bước chân vào cửa, những phẫn hận và sát ý trongmắt nàng làm cho hắn giật mình. Loại ánh mắt xa lạ này hắn chưa bao giờthấy qua nơi mắt nàng, không, phải là trước kia hắn chưa từng nhìn quamắt của Hoa Mị Nô.
- Cút đi! – miệng động một chút, một cơn đau lại nhảy bổ tới tra tấn nàng.
Hắn cười lạnh, bàn tay lướt trên cổ nàng, một chút lực đã đem chiếc chăn gấm duy nhất che thân nàng xốc lên.
Thân thể của nàng đã không còn cái gì che chắn, cơ thể cảm nhận hơi lạnh lẽo bất giác rùng mình một cái. Nàngmuốn cuộn mình lại nhưng tay chân lại bị Thiên Tàm ti trói chặt, chỉ cần khẽ động đậy thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/178082/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.