- Ngươi là vì Thu Thủy. - Cảnh Dạ Lan sau khi biết được là do gã động tay động chân ngược lại im lặng. - Ta có thể hiểu tâm tình của ngươi. Nàngvì Khanh Trần mà biến thành thế này quả thực rất đáng thương. Ngươichính là người thân duy nhất của Thu Thủy vì nàng ấy mà suy nghĩ quảthực không hề đáng trách. Ta sẽ không trách tội ngươi!
- Cảnh Dạ Lan! - Hiên Viên Khanh Trần ngạc nhiên trước hành động của nàng.
Còn nàng chỉ nắm chặt tay Hiên Viên Khanh Trần, dùng lực hướng hắn gật gật đầu.
Ngược lại, Lâm Tông Càng biến sắc:
- Cảnh Dạ Lan, ta là vì Thu Thủy không cần ngươi giải thích, thanh minhcho ta! - đúng là nàng đã cứu mình, nhưng chỉ cần nghĩ tới Thu Thủy biến thành bộ dáng này, còn gã thân là ca ca lại không thể làm gì chonàng... Gã thực sự hối hận và tự trách mình, từ đó hận đối với Hiên Viên Khanh Trần càng không thể tiêu trừ.
Hiên Viên Khanh Trần, không giết được hắn nhưng gã lại không thể cam tâmkhắp nơi đều rơi vào tay hắn. Ký hiệu để lại kia nhất định có thể kéotới quân đội Đại Nguyệt, song cuối cùng gã vẫn muốn xem nữ nhân Cảnh DạLan sẽ sống hay chết; gã muốn xem ai sẽ là người đuổi tới trước. Gã muốn cược với ông trời một lần, để chính mình có được một kết thúc cuốicùng!
- Ta cũng không phải vì ngươi. Ta nghĩ ân oán giữa Thu Thủy và ta, ngươivà Khanh Trần cũng cần phải làm rõ. Cứ thế chém giết lẫn nhau thì tớikhi nào mới có thể chấm dứt? -
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583383/chuong-337.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.