Nguy hiểm tới gần, Cảnh Dạ Lan lại cười them quyến rũ. Ngón tay mảnh khảnhgiơ lên nhu nhu thái dương đau nhức, miệng tùy ý cười nói:
- Ngươi có bản lĩnh này sao?
Sự khinh thường trong mắt nàng đã kích thích Hiên Viên Triệt!
Sát ý đã khơi trào tuyệt đối không thể ngăn cản. Không ai có thể sống đượckhi dám miệt thị hắn, cho dù giang sơn có đổi chủ thì hắn vẫn là hoàngthượng của Đại Nguyệt. Không ai có thể vi phạm ý chỉ của hắn!
- Ngươi lập tức sẽ biết trẫm có dám hay không! - trường kiếm trong tay không chút do dự đâm tới yếu điểm của nàng.
Phụ hoàng không thích hắn nên đem đế vị để lại cho Hiên Viên Khanh Trần.Không sao, chính hắn chủ động cướp lấy; bàn tay này có dính đầy máu tươi thì thế nào, hắn muốn có thiên hạ này!
Hoa Thanh Nhã phản bội hắn, khiến cho hắn mất đi sự trợ giúp từ Tô VânPhong, hại hắn bại bởi Hiên Viên Khanh Trần một lần nữa, hại giang sơncủa hắn đối chủ. Kẻ nào phản bội hắn chỉ có thể trả giá bằng máu, chỉ có vậy mới có thể khiến cho hắn phát tiết được hận thù trong lòng.
Là muội muội của mình thì sao? Hắn ban thưởng Đế Cơ chết, cố đưa tin tứcnày tới Lan Lăng là muốn Hoa Thanh Nhã phải nếm nỗi thống khổ khi mất đi nữ nhi. Cho dù không chết thì sau này nàng ta cũng phải tiếp tục sốngtrong nghiệp chướng do chính tay mình tạo nên.
Sống không bằng chết, dù chết cũng không cam lòng, cứ thế dày vò thống khổ, không một ai có thể chịu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583382/chuong-336.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.