Quân đội Đại Nguyệt trước sự tấn công của Hiên Viên Khanh Trần liên tục bạilui. Một đường ép tới khiến Hiên Viên Triệt bất an, bối rối như ruổi bay loạn. Tuy không cam lòng nhưng hắn ta vẫn mất đi tia kiên nhẫn cuốicùng.
Chỉ trong vài ngày, bảy thành trì đã bị đối phương không phải tổn nhiềucông sức mà công chiếm. Chỉ mới nghe tin này đủ khiên Hiên Viên Triệtđiên cuồng.
Về phía hậu phương Tô Vân Phong vẫn tiếp tục bảo trụ trung lập khiến chochỗ dựa của đại quân của Hiên Viên Triệt nhanh chóng tiêu giảm.
- Hoàng thượng, thứ vi thần vô dụng! - tướng lãnh thủ thành ảm đạm quỳ gối trước mặt hắn.
- Ngươi không muốn giải thích với trẫm vì sao ngay cả đạo phòng tuyếncuối Cùng cũng không thể giữ được! - Sắc mặt Hiên Viên Triệt xanh mét,nhìn Hiên Viên Khanh Trần đứng dưới thành đang ngửa đầu nhìn xa xăm.Nghiệt chủng này! Hắn nghiến răng nghiến lợi, oán hận nói:
- Nói cho trẫm biết, ngươi còn có thể kéo dài bao lâu?
- Nêu Bắc An vương thực sự hạ lệnh tấn công thì thần nhiều nhất chỉ có thể duy trì nửa nén hương!
- Phế vật! - Hiên Viên Triệt phẫn hận mắng rồi nhìn tới lá cờ dệt vànghuy hoàng. Thành quả mà hắn cố gắng nửa đời để đoạt được chẳng lẽ kếtquả vẫn không thể xoay chuyển thiên tướng?
Bỗng, hắn hừ lạnh một tiếng, hỏi:
- Đế cơ đang ở đâu?
Hoa Thanh Nhã kia nhất định là đã nói gì đó trước mặt Tô Vân Phong. Bằngkhông, một Tô Vân Phong luôn luôn trung thành với Lan Lăng vương sao cóthể trái lệnh, khoanh tay đứng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583379/chuong-333.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.