- Vương phi mau đi thôi, thuộc hạ đã phải người bên ngoài chờ. Đó đều lànhững thuộc hạ tốt nhất vương gia lưu lại, thề sống chết sẽ đưa vươngphi tới bên cạnh vương gia!
- Ngươi giúp ta một việc. - đột nhiên nàng đề nghị rồi đưa cây mộc trâm trong tay cho người hầu.
- Đây là?
Đôi mắt sáng ngời của Cảnh Dạ Lan khẽ chớp động, nàng thản nhiên nói:
- Ngươi phải nhớ kỹ những điều ban ngày ta đã căn dặn; còn nữa, đem thứnày giao cho vương gia, nói cho vương gia biết ta vẫn khỏe mạnh, hắnkhông cần lo lắng.
- Không được đâu vương phi, người truyền tin do vương gia phải tới đã mất tích, thời hạn mà thuộc hạ tính toán cũng đã trôi qua. Vương gia nhấtđịnh sẽ biết nơi này gặp chuyện không hay nếu bảo thuộc hạ lừa gạt vương gia thì vạn vạn lần không thể! - gã thuộc hạ sống chết không thể đápứng yêu cầu của Cảnh Dạ Lan.
- Nếu ngươi không tới chỗ vương gia, không nói lời của ta thì mới là hạita và cũng hại luôn vương gía. - ngữ khí nàng lạnh băng, ánh mắt vẫnchăm chăm vào khoảng không phía trước.
Trong không khí ngập ngụa mùi máu tươi khiến nàng cảm nhận một trận ghê tởm muốn nôn mửa.
- Dù vương phi có giết thuộc hạ thì thuộc hạ cũng không thể, làm như vậy!
- Ta sẽ lập tức rời khỏi nơi này nhưng không thể trở lại bên cạnh vươnggia. Việc ta muốn ngươi làm chính là tạm thời không cho vương gia biết.Theo tính vương gia thì dù có chết hắn cũng sẽ trở về đây, ai cũng không thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583377/chuong-331.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.