Lúc Hiên Viên Khanh Trần tới gặp Tô Vân Phong thật sự rất bất ngờ vì một Tô Vân Phong ngày thường tao nhã lại trở nên tiều tụy vô cùng.
- Bắc An vương, lâu ngày không gặp! - lấy lại tinh thần, Tô Vân Phong ônhòa nói. Trên khuôn mặt mỏi mệt kia đôi mắt vẫn còn lưu sót lại chút gìđó mệt mỏi, hắn cứ đứng đó im lặng mà ôn nhuận.
- Đúng vậy lâu rồi không gặp. Hình như tinh thần Vân vương gia không được tốt lắm, lại phải chạy đường xa tới đây chẳng lẽ vì muốn cùng Cô Vươnghàn huyên? - đôi mắt Hiên Viên Khanh Trần nheo lại, lạnh lùng đảo quanhrồi nói tiếp. - Bằng không là muốn cùng Đại Nguyệt kết liên minh.
Đối với địch ý của Hiên Viên Khanh Trần thì Tô Vân Phong chỉ cười nhẹ. Thểxác và tình thần hắn đã tới cực điểm chịu đựng, nhưng hắn đương nhiênkhông thể nói cho Hiên Viên Khanh Trần biết rằng tại Lan Lăng đã xảy rachuyện gì. Giờ này phút này hắn tới đây chỉ là bất đắc dĩ, có nhiều lờicũng chẳng có nghĩa.
- Bắc An vương, ta tới nơi này ngoại trừ vì Lâm nguyên soái còn có vìngài. Nếu có thể mong hãy buông hiềm khích rồi ngồi xuống chúng ta hảohảo nói chuyện. Thế nào? - lời Tô Vân Phong rất bình thản, thái độ cũngkhẩn thiết.
Tô Vân Phong vĩnh viễn là Tô Vân Phong, có rất nhiều lúc hắn tự đè nén dao động tình cảm cá nhân của mình, lấy đại cục làm trọng. Đó cũng là mộtthứ tín niệm từ nhỏ hắn đươc giáo huấn.
- Khanh Trần, nếu Vân vương gia đã có lời thành tâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583355/chuong-309.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.