Màn đêm mong manh dần tan biến, chút ánh nắng ban mai bắt đầu buông hạ.Trong quân trướng của hắn vẫn nguyên như cũ, chỉ là thiếu đi sự tồn tạicủa nàng. Bàn tay tham nhập vào chiếc chăn cảm nhận vẫn có độ ấm, hẳn là mới đi ra ngoài chưa được bao lâu. Theo lý, ngoại trừ nơi này thì nàngchỉ còn có thể tới chỗ Vô Ngân bên kia. Nhưng tính toán đúng thời gianthì trên đường trở về bọn họ nhất định sẽ gặp nhau vì chỉ có một con đường duy nhất này mà thôi.
Hiên Viên Khanh Trần không chút chần chừ, lập tức đứng lên chạy tới chỗ Vô Ngân một lần nữa.
- Sao trở lại rồi!? - Vô Ngân có chút kinh ngạc. Người kia vừa mới vội vã ra về giờ lại đột ngột chạy lại, hơn nữa sự lo lắng trong mắt hắn khiến cho Vô Ngân cũng phải nhíu mày.
- Cảnh Lan có ở đây hay không? – hắn vội vàng hỏi, tầm mắt đã sớm đảo quanh đánh giá nơi ở của Vô Ngân.
- Vương phi? Chưa từng đến! - Vô Ngân chậm rãi đứng dậy. - Từ khi nàokhông thấy? - y vẫn bình tình như không hề có chuyện gì xảy ra, trongmôi mắt mị hoặc kia lại dấy lên tầng tầng sắc sáng.
Con cá đã mắc câu sao?
- Sẽ không rời đi lâu lắm, lúc ta trở về thì bên trong chăn vẫn còn hơiấm! - tuy rằng sốt ruột nhưng hắn không hề bỏ qua sự chuyển biến trongánh mắt Vô Ngân. Đó là thứ ánh mắt đang chờ đợi thật lâu, rốt cuộc cũngthành công.. ánh mắt đó khiến Hiên Viên Khanh Trần cả kinh. Tiến lên vài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583354/chuong-308.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.