Kết quả cuối cùng là như vậy ư? Khóe miệng Thu Thủy gợi lên tia cười yếuớt, mê ly làm cho người ta có cảm giác không thể nắm bắt.
- Lần này ca ca tới là muốn nói chuyện này với ta sao?
- Thu Thủy..
- Nếu vậy thì.. vậy ta đã hiểu được. Mong ca ca hảo hảo nghỉ ngơi, ta xin lui xuống trước.
- Ta tiễn muội!
- Không cần đâu ca ca, ta tự mình có thể trở về. - nàng mỉm cười cựtuyệt. Nếu đã kiên quyết đẩy nàng ra như vậy thì tốt nhất đừng quan tâmtới nàng nữa. Nói cách khác...
Trên khuôn mặt tái nhợt cố nặn ra nụ cười gượng gạo; thân mình gầy yếu nhanh chóng xoay người đi ra. Từng bước từng bước nặng nề cũng giống như nàng đang dần rời xa Hiên Viên Khanh Trần.
Trong gió đêm, y phục màu trắng bay lên, như cánh diều bị cắt đứt dây phất phới trong giữa trời.
Thì ra chỉ là như thế này, chỉ là như thế này…
Nước mắt không chịu nghe lời cứ thế hạ xuống, lướt qua hai má rơi dính trênquần áo. Ánh mắt nàng trống rỗng, lững thững tiêu sái rời đi.
Vì trời tối đêm nên Thu Thủy không chú ý thấy có một thân ảnh vẫn luôntheo sát nàng khi tiến vào chỗ ở của Hiên Vìên Khanh Trần. Thân ảnh đóim lặng giấu mình một nơi, mãi tới khi thấy nàng hốt hoảng đi ra.
Đôi mắt xếch quyến rũ hơi hơi nhếch lên, lập tức mị thành một đường cong ma mãnh. Xem ra lúc này mỗi một bước đi đều nằm trong sự tiên đoán củanàng ta!
Khanh Trần, ngươi chờ xem
...
Đối với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583348/chuong-302.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.