Hít sâu một hơi, Hiên Viên Khanh Trần tiếp tục nói:
- Bắt đầu từ lúc ta tới Tây Sở,vì có muội và Vô Ngân ở bên cạnh ta nên ta mới có thể vượt qua năm tháng gian khổ đó. Ta xem hai người là người thân cận nhất và cũng là ngườitri kỉ nhất. Ta sủng nịnh muội, dùng mọi khả năng thực hiện những gìmuội muốn. Ta không phủ nhân, muội chính là nữ tử mà ta không thể nhẫntâm thương tổn. Muội đã cứu ta, ta thiếu muội một mạng. Đối diện vớimuội ta không cần ngụy trang mà có thể là chính mình, không phải nghi kỵ và phòng bị!
Hắn không đành lòng nhìn đôi mắt trongsuốt của Thu Thủy. Người này đã được hắn bảo hộ, nâng niu bao năm, xuyên thấu qua Thu Thủy, hắn vẫn nhìn thấy hình ảnh nữ tử nhiều năm trướckia.
Con người ta chỉ khi mất đi mới hiểuđược, mới biết quý trọng những gì mình đang có. May mà Cảnh Lan vẫn còn ở bên hắn, cho hắn cơ hội bù lại những sai lầm phạm phải.
- Ta cứu huynh không phải vì muốn huynh đáp trả lại cho ta cái gì! – giọng nói nho nhỏ vang lên, Thu Thủy quật cường phủ định. Nàng cứu hắn vì hắn là Hiên Viên Khanh Trần, vìhắn chính là đại ca ca mà nàng thích nhất! Nàng không muốn thấy hắn chết thảm!
- Nhưng nếu không có muội thì ta cũng không sống được cho tới hôm nay!
- Đừng nói nữa! – nàng che lỗtai, liều mạng lắc đầu. – Huynh đã nói sẽ chăm sóc ta cả đời, huynh cũng nói sẽ mãi ở bên cạnh ta. Nếu huynh không thích ta thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583347/chuong-301.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.