Chương 278Hai thân hình gắn chặt vào nhau, triền miên không ngừng; mãi tới khiCảnh Dạ Lan không còn giãy dụa mà vụng về đáp lại thì Hiên Viên KhanhTrần mới lưu luyến buông nàng ra.
- Hình như nàng cũng bắt đầu thấy luyến tiếc, không muốn đuổi ta đi! – hắn cười xấu xa, hôn phớt qua gò má nàng.
- Lá gan của ngươi so với ai khác còn đủ lớn, da mặt so với ai khác đều dày hơn nhiều, ai có thể nói ngươi, động vào ngươi chứ! –Cảnh Dạ Lan thở dồn, nhớ tới cảnh túng quẫn khi nãy không khỏi gắt giọng oán giận.
- Nhưng lại có người thích như thế! – hắn nheo mắt cười,hôn đuôi mắt Cảnh Dạ Lan, giọng nói thì thầm tiếp tục truy hỏi. – Cóđúng không, Cảnh Lan?!
- Có thiên tài mới thích ngươi! – khóe mắt cảm nhận một ấnẩm ướt nóng bỏng. Cảnh Dạ Lan rất hạnh phúc vì những hành động ôn nhunày, song vẫn cố ý mím chặt môi, làm một bộ như không muốn để ý tới hắn.
- Được rồi, không đùa nữa. – hắn lấy lại vẻ mặt nghiêm túc. – Đúng là hôm nay ta tới nhìn nàng và còn có một chuyện muốn nói vớinàng nữa. – hắn không thể nhẫn nhịn, chịu đựng chuyện để nàng ở lại LanLăng. Dù là một khắc thì hắn cũng không muốn tách rời nàng.
- Là chuyện gì? – thấy vẻ mặt hắn biến đổi thì Cảnh Dạ Lan hạ giọng hỏi.
- Ta cũng đoán được vài phần Hiên Viên Triệt muốn làm gì ởnơi này. Tạm thời hắn sẽ không động vào ta và nàng nhưng cứ bị giam lỏng ở Lan Lăng thế này thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583324/chuong-278.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.