Bỏ giấy bút lên bàn, Cảnh Dạ Lan cẩn thận vẽ phác thảo một sơ đồ vềhoàng cùng Lan Lăng và nơi mình đang ở. Nàng cố ý dùng dấu hiệu mà chỉmình nàng mới hiểu, tránh để người ta nhìn thấy, mà lỡ có thấy thì sẽcho rằng đó là nàng đang vẽ lung tung.
Vẽ xong, nàng buông bút xuống, châm một bấc đèn làm cho trong phòngsáng lên. Lơ đãng ngắm nhìn ánh trăng sáng treo ngoài cửa sổ, nàng thầmnhủ không biết mấy ngày này người kia làm gì? Càng nghĩ hàng mày càngnhíu chặt…
Trong cung, nàng nhất nhất đều hành động cẩn trọng, tạm thời không có nguy hiểm; ngoài cung, hắn như đứng trên miếng băng mỏng, chỉ cần xơxẩy chút là rơi vào nguy hiểm.
Chống cằm ngắm nhìn màn đêm u mịt, tĩnh lặng, đột nhiên nhớ tới cáigì đó nàng đưa tay tháo cây trâm trên đầu xuống. Sau khi vào cung, thứmà nàng vẫn luôn mang theo người chính là nó.
Dưới ánh nến lập lòe, vẻ mặt nàng thất thần, mấy ngón tay mảnh khảnhvuốt ve cây trâm gài tóc trơn bóng. Thứ ánh sáng dìu dịu tỏa lên hai mánàng, gợi lên một tầng hồng phớt.
Tình cờ, nàng phát hiện trên mũi cây trâm khắc rõ hai chữ “KhanhTrần”, không biết khắc lúc nào! Nhìn thấy vậy, Cảnh Dạ Lan không khỏibật cười khúc khích.
Đúng là kẻ vô lại, cái gì cũng muốn khắc chữ lung tung, cho dù có làđồ tặng người khác thì cũng biến nó thành đồ của mình, chẳng khác týnào. Bàn tay nhỏ bé nâng niu nắm chặt cây trâm gỗ, ánh mắt dịu dàng, nụcười đầy hạnh phúc.
Khanh Trần…
Hiên Viên Khanh Trần nãy giờ vẫn đứng bên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583323/chuong-277.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.