Lại một lần nữa đặt chân vào hoàng cung Lan Lăng nhưng Cảnh Dạ Lan đã không còn cảm giác lo lắng, bất an như trước.
Cho dù biết phía trước có rất nhiều nguy hiểm nhưng nàng vẫn vững bước đi tới, bên cạnh là Hiên Viên Khanh Trần, hai người cùng nhau tiến vào cung. Mười ngón tay gắt gao đan vào nhau,nàng thong thả đi, bộ dáng nghiêm túc, cứng cỏi.
Hoa Thanh Nhã sớm đã ở đó đợi nàng, khi thấy hai người đi vào thìliền tươi cười quyến rũ song không khí chung quanh lại mang theo nhiềuhơi lạnh.
Mà Hiên Viên Khanh Trần đi bên cạnh Cảnh Dạ Lan cũng đang nhìn nàngta, trong đôi mắt yêu dị kia chất chứa hận ý cùng khinh miệt, lãnh liệtnhư giết được người.
Hết lần này tới lần khác cướp đi những người mà cô vương yêu thương,Hoa Thanh Nhã, cô vương sẽ khiến ngươi hối hận vì đã làm như vậy!
Sao Hoa Thanh Nhã lại không biết, nàng ta cũng dùng một ánh mắt đồngdạng đáp lễ hắn! Hận đi, ngươi có năng lực làm gì ta chứ? Sau đó ánh mắt của nàng ta lại chuyển sang người Cảnh Dạ Lan.
Cho dù nàng có phải Hoa Mị Nô hay không thì đây chính là nữ nhân màngười kia muốn có được. Cuối cùng, hắn ta và Hiên Viên Khanh Trần đềumuốn có cùng một người, có điều lúc này không biết như thế nào… Nghĩ tới đây, trong lòng Hoa Thanh Nhã nổi lên một tầng cảm xúc không nói nênlời.
- Bắc An vương phi, nghĩ lại thì chuyện ta mời nàng ở lạitrong cung chơi đã khiến phu thê hai người tạm rời xa nhau rồi. – nụcười đầy giễu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583320/chuong-274.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.