Ca ca không nghĩ rằng mình cũng là người quan trọng nhất của nàngsao? Trong lòng nàng lạnh một mảnh, bụng đựng đầy ủy khuất, nhìn nữ tửkhiến Hiên Viên Khanh Trần vương bận kia.
- Hơn nữa cái gì? – Cảnh Dạ Lan thấy nàng ấy dừng lại không nói tiếp thì bật hỏi.
Thu Thủy lập tức cười ngọt ngào đáp:
- Hơn nữa ca ca nói, có vương phi tỷ tỷ ở đây là để bảo vệta bình an trở về Bắc An. Cám ơn vương phi tỷ tỷ. – nàng tiến lên, giữchặt tay Cảnh Dạ Lan, trong bụng thì thầm: nói dối một lần, lúc này chắc cũng không có gì đâu…
Là muốn nàng bảo vệ Thu Thủy? Bất giác lòng nàng trầm xuống, nhưngnhìn đôi mắt sáng ngời, phẳng lặng kia của Thu Thủy thì vô thức gật gậtđầu, con ngươi linh động cũng tối đi.
Hai người không nói chuyện với nhau, Cảnh Dạ Lan tựa lưng vào thànhxe, nhìn chăm chú nữ tử đang gối đầu trên đùi mình ngủ say, bao phức tạp bắt đầu khởi động trong đầu.
Rầm ~~~ Thân xe vốn đang chạy vững vàng đột nhiên chấn động mãnh liệt khiến nàng và Thu Thủy cùng nhau nhướng người về phía trước. Cảnh DạLan nhanh chóng dùng chân đẩy thanh chắn xe làm điểm tựa để thân mìnhkhông tiếp tục đổ về phía trước; một bên dùng hai cánh tay bị trói giữlấy Thu Thủy đang bị kinh hách.
- A ~~~~~~ – Thu Thủy hét lên, túm lấy tay Cảnh Dạ Lan. – Vương phi tỷ tỷ…
- Giữ cho chặt, đừng có buông ra! – nàng căn dặn Thu Thủy, cũng may xe ngựa xóc này có một lát rồi lập tức ngừng lại.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583317/chuong-271.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.