Trong im lặng, Cảnh Dạ Lan đối diện với đôi mắt cười của nàng ta:
- Thì ra là ngươi cũng đã nghĩ ta là Hoa Mị Nô. Nếu ta đoán không sai thì ngươi cũng biết khá rõ về nàng.
- Ồ, ngươi ở bên cạnh Hiên Viên Khanh Trần lại học đượccách nói dối rồi. Sao, vẫn còn chưa ăn đủ đau khổ? Hay là hắn đã có thểtha thứ cho lời nói dối của ngươi? – Hoa Thanh Nhã vươn tay vuốt nhẹ sợi tóc rối bên thái dương nàng.
- Buông tay! – Cảnh Dạ Lan theo bản năng túm lấy cổ taynàng ta rồi gạt phăng xuống. Nàng biết nữ nhân này muốn nhìn cái gì, chỉ có ở thái dương Hoa Mị Nô mới lưu lại dấu vết sau khi tự sát.
- Ai da, Mị Nô, ngươi… – ngũ quan nàng nhăn nhúm, thân mình hơi gấp lại, thấp giọng kêu lên đau đớn.
- Ngươi là ai? – Cảnh Dạ Lan dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìnnàng ta rồi đi bước một tới gần. Đối với việc bị người xa lạ đụng chạm,nàng ra tay đều rất ngoan độc, cho dù là nam hay nữ.
Khuôn mặt quá quen thuộc, song ánh mắt lại quá mức lãnh liệt, từngbước từng bước tới gần, Hoa Thanh Nhã cảm thấy không khí bốn phía từ từngưng trệ khiến cho người ta sợ hãi.
Nàng ta xoa xoa cổ tay đỏ ửng, chậm rãi đứng thẳng lưng, hạ giọng nói một câu:
- Mị Nô, ngươi không biết cô cô sao? Hay thật sự ngươikhông phải Mị Nô? – cố hít ngụm hàn ý lạnh lùng, nàng ta phát hiện cổtay bị phồng lên.
Cô cô?!
Đó không phải là Hoa Thanh Nhã – người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583313/chuong-267.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.