Ánh mắt Hiên Viên Triệt lãnh liệt, dùng tay hất mấy ngón tay HoaThanh Nhã đang túm lấy góc áo mình, đồng thời hủy diệt chút hy vọngtrong lòng nàng.
Gương mặt nàng tái nhợt không chút máu, cánh môi mấp máy, run run,ánh mắt tuyệt vọng nâng lên nhìn chằm chằm vào hắn, tia sáng nhỏ nhoiduy nhất dần tắt lụi. Từ khi Hiên Viên Triệt bắt đầu quyết định lợi dụng nhờ vào mối quan hệ của hai người thì nàng đã hiểu được rõ ràng.
- Ngươi điên rồi, thật thâm độc! – đường lui trở nên vôcụng, những hy vọng sót lại đã bị giẫm nát, cuối cùng để lại chỉ lànhững vết thương chằng chịt.
Đúng vậy, nàng đáng chết, vì một đường sống mà khiến cho chình mìnhbiến thành cái dạng hèn mọn, nhục nhã đáng khinh.Namnhân này cho dù làmgì cũng đều có mục đích của riêng mình, vĩnh viễn không chịu thiệt!
Môi hắn giơ lên một ý cười, ngón tay lướt nhẹ qua hai gò má nàng:
- Nói cũng lạ, hoàng hậu của trẫm không giống Hoa Mị Nônhưng sao một cô cô như ngươi lại giống nàng tới vậy? Năm đó nếu khôngphải ngươi đưa Mị Nô vào cung thì có lẽ trẫm đã không có cơ hội leo lênvị trí này.
- Mị Nô? – miệng nàng lẩm nhẩm cái tên, sau đó nở một nụcười sầu thảm. Đôi mắt mê hồn dấy lên hai ngọn lửa nhỏ, lướt tới nhìn vẻ mặt thoáng dịu dàng của Hiên Viên Triệt khi hồi tưởng lại. Hoa ThanhNhã lui về sau từng bước, thân mình lung lay như sắp đổ, thình lìnhtiếng cười lớn bật ra. Tiếng cười càng ngày càng lớn càng ngày càng thêlương, ẩn ẩn còn mang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583287/chuong-241.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.