Giữa những ngón tay mồ hôi nàng chảy xuống từ khuôn mặt chạy dọc trên chiếc cổ tuyết trắng; mười ngón tay duỗi ra bao lấy bàn tay to lớn kia.
Trong những chiếc hôn mê say, đôi mắt Hiên Viên Triệt vẫn duy trì sựtỉnh táo lạnh lẽo. Thoáng cái, hắn đứng thẳng lên, bàn tay dùng sức nắmlại.
- Triệt… – giọng nói mỏng manh của Hoa Thanh Nhã vang lên rồitản ra trong không khí. Lúc đầu trong mắt hiện lên sự bối rối rồi nhanhchóng bình tĩnh nhìn vào người trước mặt. – Ngươi… ngươi làm đau ta. –nàng chỉ mềm dịu nói xong chứ không có giãy dụa. Hắn muốn làm gì thìnàng quá rõ rồi.
Hiên Viên Triệt không nói gì, bàn tay dùng thêm sức cứ như muốn bópchết nàng. Thấy sắc mặt nàng dần đỏ bừng lên thì hắn mới chịu giải hậnbuông tay, tỉnh bơ nhìn nàng lảo đảo vài cái rồi ngã ngồi xuống.
- Thái hậu, có biết vì sao trẫm tới gặp người không? – giọngđiệu không còn ôn nhu, hắn từ trên cao nhìn xuống Hoa Thanh Nhã đang hokhan liên tục tưởng chừng không thể thở nổi.
- Chắc là chuyện Bắc An vương đã chọc giận hoàng thượng rồi! – miệng nàng câu lên nụ cười tự giễu, muốn từ từ đứng lên như thử vài lần đều không được. Người có thể làm cho Hiên Viên Triệt căm tức như vậytrên đời này e chỉ có Bắc An vương Hiên Viên Khanh Trần mà thôi!
- Tin tức truyền đi giữa huynh muội các người rất nhanh nhạy! – hắn gật gật đầu, hướng nàng vươn tay. – Thái hậu đứng lên đi, đừng đểngười khác thấy lại tưởng rằng trẫm đối đãi bất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583286/chuong-240.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.