Lòng bàn tay truyền tới đôi môi ôn nhuận của hắn, mỗi một cái hôn đều làm cho tâm Cảnh Dạ Lan từng tấc bị hòa tan; nàng không rõ là thứ gìkhiến cho tâm mình động nhưng nó đã không còn chịu sự không chế từ nàngnữa, nó bắt đầu vì hắn mà phập phồng không yên. Ngay cả nước mắt.. Bắtđầu từ khi sống với thân thể của Hoa Mị Nô thì nước mắt của nàng dườngnhư đều vì hắn mà rơi xuống.
- Cảnh Lan! – hắn nỉ non, môi nhẹ hôn lên năm ngón tay nàng. Lòngnàng động, Hiên Viên Khanh Trần có thể cảm nhận được, trái tim vốn lạnhbăng lúc nào cũng tràn đầy hận ý với hắn cuối cùng đã không thể kiềm chế mà rung động.
- Buông ra! – nàng quay mặt đi, vội vàng lau nước mắt nhưng một bên tay vẫn bị hắn nắm lấy.
- Được! – hắn theo lời nàng, buông tay ra, ý cười trong mắt không hềngừng lại. Hắn không chỉ muốn người nàng mà còn có lòng của nàng nữa.
- Ngươi… – Cảnh Dạ Lan kinh ngạc nhìn hắn. Hắn luôn luôn bá đạo, chưa một lần nghe lời của nàng, cơ hồ là thành công mỗi lần đoạt lấy, làmsao có thể giống lúc này chứ.
- Đi nhanh đi, phỏng chừng người bên ngoài cũng đã tỉnh rồi. – ngóntay dài thon mềm của hắn quấn sợi tóc vấn lại sau tai cho nàng, ánh mắtthâm thúy tràn đầy thâm tình: – Nghe lời, ta không sao đâu, chính nàngphải cẩn thận. Không được nhắc tới chuyện về ta trước mặt Hách LiênQuyền, bằng không với cái tình đa nghi của hắn thì nhất định sẽ nghi ngờ thân phận của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583262/chuong-216.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.