- Ngày ước định giữa ta và Hiên Viên Khanh Trần tạm thời lùi lại!
Về phần nguyên nhân Tô Vân Phong không nói thêm gì; sau khi nói xonghắn liền rời đi. Cảnh Dạ Lan biết hắn tuy không dối gạt nàng nhưng mộtkhi hắn đã không muốn nói thì sẽ không có ai có thể làm cho hắn nói.
Sau đó nàng phát hiện trong vương phủ đột nhiên tăng thêm nhiều người hầu, tuy vẫn duy trì tình trạng bình yên như trước nhưng Cảnh Dạ Lanvẫn cảm giác có chỗ nào kỳ quái.
Trong quân hình như cũng bận rộn hẳn lên, Tô Vân Phong cũng không còn nói gì với nàng nữa.
Người duy nhất rảnh rỗi chính là Hiên Viên Khanh Trần, mỗi ngày đềuđúng hạn đi tìm nàng. Thường thì tới chọc nàng cười, hoặc là lẳng lặngngồi đó, không nói nhiều mà chỉ chuyên chú nhìn nàng. Hắn đã không còncái vẻ bạo ngược của ngày xưa, người cũng biến ôn hòa hơn. Điều này càng khiến cho Cảnh Dạ Lan nghi ngờ có gì đó mờ ám nhưng nhất thời không thể giải thích được.
- Cảnh Lan, ngày mai ta và nàng ra ngoài cưỡi ngựa được không? – ngón tay Hiên Viên Khanh Trần quấn lấy lọn tóc nàng, mùi hương nhè nhẹ vấnvương làm hắn nhịn không được đưa tóc lên mũi hít hà.
- Không được, ngươi nên trở về chăm sóc cho Thu Thủy đi! – nàng kéolại lọn tóc đang nằm trong tay Hiên Viên Khanh Trần. Mấy ngày nay hắntrầm tĩnh lạ thường, dường như đã thay đổi thành một người hoàn toànkhác.
Hắn nheo mắt, tựa hồ chăm chú vào lời Cảnh Dạ Lan vừa nói rồi chợt mỉm cười:
- Thu Thủy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583255/chuong-209.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.