Thu Thủy dường như không hiểu ý của nàng:
- Ý của tỷ là…
- Nếu ca ca ngươi yêu Hoa Mị Nô như vậy thì cho dù có người tốt thếnào cũng không thể thay thế được vị trí của nàng.. cho nên ngươi khôngcần lo lắng chuyện giữa ta và ca ca ngươi. – nàng hạ giọng giải thích,an ủi Thu Thủy.
Trở về Bắc An với Hiên Viên Khanh Trần? Khóe miệng Cảnh Dạ Lan gợilên nụ cười khổ, tất cả những đau đớn và bất hạnh mà nàng phải chịu đựng đều bắt đầu từ Bắc An, nàng có thể nhìn thấy và cảm nhận được sự thayđổi của Hiên Viên Khanh Trần nhưng nút kết trong lòng vẫn không thể nàomở ra được.
Nhìn Thu Thủy trước mắt đơn thuần, trong lòng nàng ta chỉ có duy nhất Hiên Viên Khanh Trần mà Hiên Viên Khanh Trần thì sao? Tâm Cảnh Dạ Lancó chút rối loạn, tác phong của nàng luôn thích sự rõ ràng, những chuyện dây dưa, mờ mịt không có hồi kết thì nàng không tình nguyện đụng vàođâu.
- Ngươi trở về đi…
- Cảnh Lan tỷ tỷ…
- Không tiễn! – nụ cười thản nhiên gợi lên bên khóe môi, giọng nói vẫn lạnh lùng như trước.
Cảnh Dạ Lan, nếu ngươi đã không muốn nghĩ thì không cần nghĩ nữa! Làm gì phải kéo thêm phiền phức cho chính mình chứ.
Nhìn bóng Thu Thủy rời đi trong bóng đêm, nàng đứng suy tư thật lâubên cửa, tầm mắt mông lung hướng tới chân trời đen kịt, mày từ từ nhănchặt lại mà ngay chính nàng cũng không phát hiện.
Đương lúc ngây người thì một giọng nói ôn hòa vang lên:
- Nàng đứng như vậy không thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583254/chuong-208.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.