Ánh mắt Cảnh Dạ Lan lạnh lùng, Tô Tĩnh Uyển! Đến thật đúng lúc, nàngkhông khỏi nắm chặt châm trong ống tay áo, thanh đao trong tuyết củanàng kia thật đã làm nàng suýt nữa đi đến trước cửa quỷ môn quan dạo một lần. Sợ nàng không hoàn toàn chết, còn riêng dùng kịch độc.
Suốt bốn tháng, nàng nằm trên giường giống như đã chết, dùng hết cácloại thảo dược hiếm lạ, mới bảo vệ được một đường tánh mạng, vết thươngđau cũng người khác có thể cảm nhận được.
“Nàng không cần lo lắng, ta sẽ bảo người ta chuẩn bị cho nàng một chỗ khác, Tĩnh Uyển sẽ không nán lại vài ngày.” Tô Vân Phong thấy thần sắcnàng không bình thường, nhẹ giọng an ủi nàng.
“Không cần.” Cảnh Dạ Lan mỉm cười bưng chén rượu lên, “Ai sẽ nhậnbiết Cảnh công tử, ta hiện tại chuyển ra chỗ ở ban đầu ngược lại sẽ làmngười khác sinh nghi, ta vẫn ở lại nơi đó, mọi sự ta sẽ cẩn thận.”
“Đi thôi.” Tô Vân Phong đứng dậy, nói.
“Vương gia đi về trước, ta đi dạo chung quanh, khó được đi ra, ta muốn hoạt động gân cốt một chút.”
Y rời đi, nàng ngược lại nhìn đám người dưới lầu, không khỏi có chútthất thần Một thân thương tổn làm cho nàng đến bây giờ vẫn chưa khôiphục hoàn toàn, lúc trước nếu không có Tô Vân Phong đêm tuyết ấy đếncúng tế nàng, cũng không bị thần xui quỷ khiến cứu nàng đang hấp hối.
Chờ lí trí nàng hoàn toàn thanh tỉnh, đã là nửa tháng sau, thứ nhấtlà bởi vì thương thế vẫn chưa khỏi hẳn không có cách nào rời đi, thứ hai nàng chịu ân cứu mạng của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583229/chuong-183.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.